Khổ đau không sinh ra để hủy hoại con người, mà để tôi luyện họ. Giống như con dao, nếu không đem mài thì mãi cùn; con người nếu không trải qua va đập, ý chí sẽ khó mà vững. Mỗi lần vấp ngã, mỗi lần tổn thương, đều là một nhát mài lên tâm – đau thật, rát thật, nhưng chính từ đó mà bản lĩnh lộ ra.
Trong phong thủy, người ta gọi đó là quá trình tôi mệnh. Người có căn, có phúc, thường phải đi qua khổ trước khi thông. Vì khí chưa đủ mạnh thì phải bị nén, bị ép, giống như kim loại phải qua lửa mới thành thép. Khổ không lấy mạng ai, nó chỉ bóc dần lớp yếu mềm bên ngoài để lộ ra phần cứng cáp bên trong.
Người từng khổ rồi sẽ “lì” – nhưng không phải lì lợm, mà là điềm tĩnh. Không dễ nóng nảy, không dễ tin người, không dễ gục ngã. Họ học được cách im lặng quan sát, giữ khí, giữ tâm. Phong thủy gọi đó là khí tụ: càng tĩnh, càng sâu; càng sâu, càng bền vận.
Dao sau khi mài ban đầu thô ráp, nhưng càng mài càng sáng, càng sắc. Con người cũng vậy. Những ai đi qua giông gió đủ nhiều sẽ không còn sợ sóng gió. Không phải vì đời bớt khắc nghiệt, mà vì mệnh đã cứng hơn đời.
Đến một lúc nào đó, bạn sẽ hiểu: những ngày từng khiến bạn đau nhất, mệt nhất, chính là những ngày đã nâng tầng số mệnh của bạn. Khổ là thử thách, nhưng vượt qua được khổ, vận sẽ đổi, khí sẽ lên, phúc sẽ mở.
Dao không sợ mài.
Người có căn, không sợ khổ.